Bảng quảng cáo
TIN MỚI: Chào mừng bạn đến với website buiphuong.vn - Chúc bạn và gia đình luôn mạnh khỏe và hạnh phúc !     
Bài 5: Tôi đã thoát chết được gần 20 năm

Từ Hưng Yên, theo thông tin mà bạn đọc cung cấp, tôi qua Thái Bình rồi sang Nam Định tìm về Điền Xá – Nam Trực – Nam Định để tìm hiểu về một bệnh nhân đã thoát chết gần 20 năm nay. Đến Nam Định, theo anh xe ôm gần 30 chục cây số, chúng tôi về Điền Xá trời đã quá trưa.

Đây là vùng đất có nhiều nghệ nhân về cây cảnh. Cả làng cả xã đều làm cây cảnh, có gia đình nay vốn liếng đã nên đến tiền tỷ rồi. Những ngôi nhà khang trang 3, 4 tầng mọc sang sát nhau. Tranh thủ lúc ăn trưa, tôi hỏi đường về gia đình bác Nguyễn Văn Nhẫm bị bệnh hiểu nghèo thì được cô bán cơm tươi cười trả lời: Hai chú cứ đi dọc con mương này, tới cuối thôn hỏi là ai cũng biết cả.


… Tiếp tôi là một bác nông dân hiền lành, chất phát. Năm nay bác Nhẫm 76 tuổi rồi nhưng giọng nói và những bước đi của bác vẫn rất nhanh nhẹn, hoạt bát. Khi biết tôi là nhà báo đến tìm hiểu về căn bệnh của bác, bác vui vẻ kể: Tôi năm nay đã gần 80 mười rồi, lẽ ra tôi đã chết cách đây gần 20 chục năm rồi hoặc có sống chắc cũng lay lắt nhưng có lẽ bố mẹ tôi ăn ở phúc đức nên ông Trời đã thương và cho tôi khẻo mạnh như thế này. Rồi bác kể: Năm tôi 59 tuổi, đang khỏe mạnh với biết bao công việc hàng ngày của một trụ cột trong gia đình thì đột nhiên tôi đổ bệnh.

Mới đầu, tôi thấy chán ăn và mệt mỏi, chẳng muốn làm gì cả. Sau một thời gian ngắn ở nhà điều trị, thấy bệnh tình không thuyên giảm mà còn có dấu hiệu tăng lên với những cơn sốt triền miên. Các con tôi quyết định đưa tôi xuống thành phố Nam Định để khám và chữa bệnh. Sau khi làm các xét nghiệm, các bác sỹ kết luận tôi bị viêm ngan siêu vi B là một loại bệnh nguy hiểu đến tính mạng, khó có thể chữa khỏi. Nếu không được điều trị kịp thời thì bệnh có khả năng gây ra viêm gan cấp, có thể dẫn tới xơ gan hoặc ung thư gan gây tử vọng. Chưa tin vào kết quả của bệnh viện lắm, các con tôi lại cho tôi sang bệnh viện bên Thái Bình để khám lại. Tại đây các bác sỹ cũng có những kết luận tương tự như ở bệnh viện Nam Định.

Ngày đó, tôi như bị án tử hình treo lư lửng trên đầu. Gần 2 năm trời, lúc ở bệnh viện Nam Định, khi thì sang Thái Bình, lúc lại nằm ở bệnh viện E Nam Định. Cứ điều trị liên tục khoảng 1 tháng tôi lại thấy khỏe hơn và xin về nhà. Độ mươi ngày thì lại phải nhập viện điều trị tiếp. Bác có nhớ ngày đó dùng lại thuốc tây y nào không ạ? Tôi làm sao mà nhớ được. Chỉ biết là tốn kém lắm. Tài sản trong gia đình tôi cứ lần lượt mà ra đi. Bao nhiêu cây cảnh dù chưa được giá hoặc còn phải chờ thời gian bà ấy bán sạch lấy tiền chưa cho tôi. Nhiều lúc tôi thấy thương bà vợ tôi quá. Gia đình thì đông con (vợ chồng bác có tới 11 người con – PV), mà mình thì chẳng giúp được gì. Có những lúc tôi đã tiêu cực nghĩ đến cái chết! Nhưng bà vợ tôi thật tuyệt vời, những lúc như thế, bà chỉ cười rồi bảo: Của nả thì có quan trọng gì đâu. Ông phải khỏe để làm chỗ dựa cho mẹ con tôi chứ! Nghe thế tôi nuốt những giọt nước mắt vào trong và tự hào rằng mình đã có một người vợ tốt hơn những gì có thể!

Sau gần 2 năm theo tây y mà bệnh tình cũng không khỏe, tôi quyết định không chữa nữa về nhà phó mặc cho số phận. Ngày ngày tôi mắc cái võng ra đầu ngõ nằm cho đỡ chán. Người tôi ngày đó gầy lắm, có lẽ chỉ độ hơn 30 cân, da bọc lấy sương, nằm dính chặt xuống võng, ai đi qua cũng thấy ái ngại. Nghe có người mách bảo, bà vợ tôi chuyển sang đông y để chữa bệnh cho tôi. Hễ cứ nghe ai nói ở đâu có ông lang nào chữa được bệnh gan là bà ấy lại ngược xuôi đến lấy thuốc. Thế bác đã uống thuốc của bao nhiêu ông lang rồi ạ? Nhiều lắm, dễ đến 10 ông. Từ Phú Thọ, Yên Bái cho đến Lạng Sơn nơi nào bà ấy cũng đi. Tôi thấy thương vợ vô cùng nên cố uống thôi chứ tôi biết sức khỏe của tôi ngày đó yếu lắm. 10 phần thì chết đến 9 phần rưỡi rồi làm gì có thuốc nào khỏi được!

Rồi sau đó thế nào thưa bác? Thấy sức khỏe của tôi ngày càng yếu hơn nên con cháu đã báo cho anh em nội ngoại tề tựu để thăm tôi lần cuối và bàn chuyện hậu sự. Trong số này có một anh chuyên đi làm cây cảnh khắp trong Nam ngòai Bắc nghe tin tôi ốm sắp chết đã về thăm. Sau khi nghe con tôi kể về bệnh tật của tôi anh nói ngay: Đi làm trong miền Nam, tôi có nghe một câu chuyện về một trường hợp bị bệnh gan nặng lắm sau đó uống thuốc của ông lang Phượng trên Hòa Bình nay đã khỏi…

Ngay hôm đó, con trai cả tôi đã cùng anh bạn thuê xe ôm đi Bòa Bình. Hôm sau mới về kể lại rằng phải tìm đường mãi đến gần 11 giờ đêm mới vào được nhà ông lang Phượng. Biết các con tôi đi cắt thuốc cho tôi, ông ấy bảo cứ ngủ lại đây sáng sớm mai lấy thuốc rồi hãy về cho an tòan. Rồi sao thưa bác? Khi tôi uống được độ khoảng 2 ngày bệnh của tôi nặng lên dữ dội. Người thì lúc nóng lúc lạnh, có khi lại lên cơn co giật. Các con tôi sợ quá liền gọi điện lên hỏi ông lang Phượng thì được ông trả lời rằng: Đó là những diễn biến tốt trong quá trình chữ trị. Do cơ thể của tôi ngày đó yếu quá nên mới bị co giật và sốt. Ông ấy quả quyết là nếu sức khỏe của tôi chịu được những cơn cuồng bệnh (bệnh nặng lên nhiều so với lúc bình thường - PV) như vậy thì nhất quyết là sẽ khỏi.

Quả nhiên tôi uống sang ngày thứ ba thì hết những triệu chứng của 2 ngày trước đó. Tôi cảm thấy trong người thỏai mái hơn và đã muốn ăn. Những tín hiệu đó làm cho tôi tích cực uống thuốc và sau khoảng 2 tháng trời tôi khỏe hẳn. Tôi đã tăng cân và đã muốn làm việc, da tôi hồng hào hơn. Đặc biệt là tôi đã thèm ăn - một biểu hiện mà hơn 2 năm qua đã biến mất. Tôi đã khỏe lại và lại được làm cái công việc mà đời mình đã gắn bó là chăm sóc cây cảnh. Sau khi khỏi bác có đi khám lại không ạ? Không. Tôi không đi khám lại vì thấy sức khỏe của mình hòan tòan bình thường rồi. Mãi đến đầu năm nay, tôi lại có biểu hiện kém ăn, mệt mỏi, thằng cả cho tôi đi bệnh viện để khám lại nhưng kết quả là tôi hoàn tòan khỏi hẳn bệnh gan. Các bác sỹ kết luận đó là bệnh của người già.

Cả đợt uống thuốc hết bao nhiêu tiền thưa bác? 3 ngàn một thang uống được 2 ngày. Cả năm tôi uống hết độ hơn trăm ngàn gì đó. So với 2 năm điều trị thuốc tây y thì chẳng thấm vào đâu. Sau khi khỏi bệnh bác có lần nào lên nhà ông lang Phượng không? Có. Tôi có lên 2 lần. Lần đầu là làm cái lễ để tạ ơn ông ấy. Cũng chẳng có gì to tác đâu chỉ là con gà và đĩa xôi thôi chú ạ. Lần sau gia đình ông ấy cưới cậu con trai, biết chuyện tôi cũng lên để chia vui. Bác đánh giá thế nào về bài thuốc của ông lang Phượng? Tôi có kiến thức về y học đâu mà đánh giá. Nhưng từng là bệnh nhân nên tôi biết bài thuốc đó rất có tác dụng đối với những người bị bệnh gan như tôi. Bằng chứng là tôi đã sống khỏe gần 20 chục năm nay rồi. Có điều này tôi muốn chia sẻ với chú: Khi đã uống thuốc phải tuyệt đối tuân thủ những quy định của ông ấy. Ví như là không được ăn thịt chó, uống rượu bia, hay chuyện đổ bã thuốc ở đâu cũng phải làm đúng hướng dẫn. Tôi cứ nghĩ khi mình đã điều trị thuốc của người ta thì phải tuân thủ những gì người ta yêu cầu. Có như thế thì bệnh tình mới nhanh khỏi.

Rời nhà ông đã là cuối chiều. Tôi quyết định ra phố huyện nghỉ lại vì muốn tìm hiểu thêm một số trường hợp khác mà tôi mới biết.

                   Bác Nhẫm đã hạnh phúc bên người vợ già và con cháu thêm gần 20 chục năm nay

     Theo Tri thức trẻ - Tiền phong số 297

 
0918047788
0913611060
Bảng quảng cáo
Hôm nay:172
Lượt truy cập:176393
Thông tin trên website www.buiphuong.vn chỉ mang tính chất tham khảo. Người xem tuyệt đối không được dựa vào để tự chữa bệnh.
Phòng khám Lương Y Bùi Văn Phượng: Yên Trị, Yên Thủy, Hòa Bình . Điện thoại: 02183864079. GP: 049/CCHN YHCTHB
Bảng quảng cáo